PHẦN THI: NGÔN NGỮ - VĂN HỌC (TƯ DUY ĐỊNH TÍNH) - ĐỀ SỐ 4
Câu 1: Chọn một từ/ cụm từ mà nghĩa của nó KHÔNG cùng nhóm với các từ/ cụm từ còn lại.
- A. Vô ngần
- B. Tài hoa
- C. Tuyệt đích
- D. Xuất chúng
- A. Nức nở
- B. Thống thiết
- C. Bi ai
- D. Xót xa
- A. Bỗ bã
- B. Chich chòe
- C. Bô hóng
- D. Bồ câu
- A. váy vóc
- B. quần áo
- C. gấm vóc
- D. y phục
- A. Dung mạo
- B. Mĩ miều
- C. Tuấn tú
- D. Nhan sắc
Nhìn vào lối sống, quan niệm sống, ta có thể nói người Việt Nam sống có _______, người Việt Nam có _______ của mình.
- A. nền văn hóa - văn hóa
- B. văn vật - văn hóa
- C. văn hóa - văn vật
- D. văn hóa - nền văn hóa
Cảm xúc không được _______ là biểu hiện của sự mất cân đối trong tinh thần và trạng thái này rất nguy hiểm.
- A. cân đo
- B. cân bằng
- C. bùng nổ
- D. pha loãng
Miệt thị ngoại hình là một _______ mang tính lịch sử.
- A. hình tượng
- B. biểu tượng
- C. hiện tượng
- D. ý tượng
Nghệ thuật tuồng là sự _______ nhuần nhuyễn giữa ngôn từ, âm nhạc, vũ đạo, hội họa và các trò diễn dân gian.
- A. phối khí
- B. phối hợp
- C. tổng kết
- D. giao hảo
Hà Nội, _______ các nhà địa lí học nhận định, _______ thủ đô tự nhiên của lưu vực sông Hồng.
- A. như - là
- B. do - nên là
- C. nhờ - đã trở thành
- D. bởi - do đó là
Người ta tuổn đến ngã ba. Mấy cái ngõ tối xung quanh dùn ra biết bao nhiêu là người.
- A. tuôn
- B. ngõ tối
- C. ngõ ngàng
- D. đùn
Trong nội tâm của Hộ, thường xuyên có một công tố viên, nơi chính anh tự kết án chính mình bằng những ngôn từ thảm tệ nhất.
- A. công tố viên
- B. nội tâm
- C. mình
- D. thảm tệ
Sẽ là hơi tự ti nếu nghĩ rằng trong cuộc sống này, chỉ có con người mới có thể cất lên tiếng nói.
- A. Sẽ là
- B. cất lên
- C. cuộc sống
- D. tự ti
Thơ Đường luật là thể thơ phổ biến trong văn học các nước khu vực văn hóa Đông Nam Á thời trung đại.
- A. văn học các nước
- B. Đông Nam Á
- C. trung đại
- D. thể thơ
Trong cuộc sống, mỗi người thường có những cử chỉ, hành động lặp đi lặp lại lâu ngày thành nghề nghiệp; có những quan niệm đã thành nếp nghĩ, khó thay đổi.
- A. mỗi người
- B. cử chỉ
- C. nghề nghiệp
- D. nếp nghĩ
Đọc đoạn trích dưới đây và trả lời các câu hỏi 16 đến 20
Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng:
Đây mùa thu tới - mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;
Những luồng run rẩy rung rinh lá...
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.
[...](Xuân Diệu, trích Đây mùa thu tới)
Câu 16: Hình tượng rặng liễu trong hai câu thơ đầu gợi liên tưởng tới hình ảnh nào sau đây?
- A. Người chinh phụ
- B. Người thiếu nữ
- C. Người cung phi
- D. Người ca kĩ
- A. Vòng lặp của thiên nhiên
- B. Sức mạnh của tạo hóa
- C. Sự nuối tiếc của nhân vật trữ tình
- D. Nhịp bước của mùa
- A. Nhiều hơn một nhưng không rõ là bao nhiêu loài hoa đã rụng
- B. Nhân vật trữ tình tỉ mỉ đếm từng loài hoa rụng
- C. Chỉ có thể nhận diện một loài hoa đã rụng
- D. Nhân vật trữ tình không để tâm đến những loài hoa đã rụng
- A. Sắc đỏ đã phủ đầy khu vườn, xóa bỏ sắc xanh
- B. Sắc đỏ chưa kịp hiện hữu, sắc xanh vẫn chiếm hữu khu vườn
- C. Sắc đỏ và sắc xanh hài hòa trong khu vườn
- D. Sắc đỏ đang từng bước chiếm lấy khu vườn
- A. Điệp phụ âm
- B. Điệp từ
- C. Ẩn dụ
- D. Liệt kê
Đọc đoạn trích dưới đây và trả lời các câu hỏi 21 đến 25
Chỉ cần có ai đó, như một tấm gương soi tỏ, thấu hiểu những gì đang khiến ta mệt mỏi là đủ để đem tới cho ta nguồn an ủi to lớn rồi. Không những thế, những đau khổ ta đang chịu đựng cũng bỗng trở nên ý nghĩa hơn. Nếu người đang lắng nghe ta nói rằng họ đã từng gặp chuyện mà ta tưởng chỉ riêng mình gặp phải, ta sẽ cảm thấy rằng đó là chuyện có thể xảy đến với bất kỳ ai và nhờ thế dễ dàng tiếp nhận hoàn cảnh hiện tại hơn. Lắng nghe chính là xuất phát điểm của sự đồng cảm và cũng là nền tảng của sự chữa lành.
[...]Đã từng có lúc tôi thắc mắc không hiểu tại sao người ta sử dụng các mạng xã hội như Twitter, Facebook, Kakao Story… bất kể ngày đêm như thế. Tôi đã không thể hiểu được lý do tại sao dù không ai bắt ép nhưng mọi người vẫn chia sẻ hình ảnh, suy nghĩ, những việc mình làm trong ngày với cả thế gian. Có lẽ vì chúng ta vẫn hằng mong sẽ có ai đó trên mạng lắng nghe câu chuyện của mình. Phải như vậy ta mới cảm thấy hành động của mình có ý nghĩa và sự tồn tại của mình có giá trị. Cảm giác mệt mỏi vì phải sống từng ngày từng ngày không chút ý nghĩa, như phải đứng trên một sân khấu không khán giả không ai quan tâm, cũng sẽ được xóa nhòa.
(Theo Hae Min, Yêu những gì không hoàn hảo)
Câu 21: Cụm từ “tấm gương soi tỏ” được sử dụng trong đoạn trích với ý nghĩa gì?
- A. Những người hay soi mói người khác
- B. Những khúc mắc trong sâu thẳm nội tâm ta
- C. Những hình thức bên ngoài mà ta cố khoác lên
- D. Những người thấu hiểu được ta
- A. Vai trò của tình bạn
- B. Giá trị của sự lắng nghe
- C. Khát khao kết nối của con người
- D. Ai cũng có những tổn thương trong tâm hồn
- A. Nơi để con người tự tin là chính mình
- B. Nơi con người có thể sống với những bộ mặt khác
- C. Nơi bộc lộ những khát khao sâu bên trong
- D. Nơi chúng ta tìm kiếm danh vọng và sự nổi tiếng
- A. Thể hiện sự hiếu kì và tò mò lén ăn
- B. Không khuyến khích nhưng thấu hiểu
- C. Đồng tình và chia sẻ
- D. Không cổ súy và ngầm tỏ ý bài trừ
- A. Khuyên mọi người không nên sử dụng mạng xã hội
- B. Khuyên khích mọi người tăng tương tác với người khác trên không gian mạng
- C. Khích lệ con người một mình đối diện với nỗi đau mà không cần sự trợ giúp bên ngoài
- D. Khuyến khích mọi người biết lắng nghe và chia sẻ nhiều hơn
Mọi người đều tránh xa xung đột. Nó khiến ta cảm thấy tồi tệ nên ta tránh né, và hy vọng bằng cách nào đó xung đột tự hóa giải. Nhưng điều đó không bao giờ xảy ra. Thay vì vậy nó cứ mưng mủ như một vết thương nhiễm trùng (điều ta né tránh thường lại dai dẳng).
(Trích *Đời ngắn đừng ngủ dài*, Tác giả: Robin Sharma, Người dịch: Phạm Anh Tuấn, Nhà xuất bản Trẻ, 2014, tr 34)
Trong đoạn văn, tác giả mô tả xung đột như thế nào?
- A. Là điều cần thiết cho sự phát triển cá nhân
- B. Là một vết thương nhiễm trùng cần được xử lý
- C. Là một phần không thể thiếu trong cuộc sống
- D. Là điều mà mọi người nên tránh xa
Chiều, chiều rồi. Một chiều êm ả như ru, văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng theo gió nhẹ đưa vào. Trong cửa hàng hơi tối, muỗi đã bắt đầu vo ve. Liên ngồi yên lặng bên mấy quả thuốc sơn đen; đôi mắt chị bóng tối ngập đầy dần và cái buồn của buổi chiều quê thấm thía vào tâm hồn ngây thơ của chị: Liên không hiểu sao, nhưng chị thấy lòng buồn man mác trước cái giờ khắc của ngày tàn.
(*Hai đứa trẻ* - Thạch Lam)
Trong đoạn văn, từ “văng vẳng” được sử dụng để miêu tả gì?
- A. Âm thanh rõ ràng, vang xa
- B. Âm thanh nhẹ nhàng, khó nghe
- C. Âm thanh xuất hiện bất chợt và biến mất nhanh
- D. Âm thanh gần như không có nhưng vẫn có thể nghe được
- Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?
(*Nhớ rừng* - Thế Lữ)
Trong câu thơ trên, tác giả có sử dụng 1 câu đặc biệt. Hãy cho biết tác giả sử dụng câu đặc biệt với chức năng gì?
- A. Bộc lộ cảm xúc buồn bã về sự mất mát
- B. Thể hiện sự ngạc nhiên trước sự thay đổi của thời gian
- C. Khẳng định sự hưng thịnh của quá khứ
- D. Mô tả một thời kỳ huy hoàng đã qua
Thông qua 250 hình ảnh, tư liệu, trưng bày “Thắp ngọn lửa hồng” mang đến câu chuyện cảm động về ý chí kiên cường, sự hy sinh của những chiến sĩ cách mạng từng bị địch bắt, giam trong các nhà tù. Họ cống hiến những năm tháng tuổi thanh xuân, sẵn sàng hy sinh hạnh phúc riêng tư và cả tính mạng của mình để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Mặc dù bị đọa đày nơi ngục tối, họ luôn kiên gan, bền chí trước các trận đòn tra tấn thấu xương, “thắp sáng” niềm tin về thắng lợi cuối cùng của cách mạng.
Đoạn trích trên được trích ra từ loại văn bản nào?
- A. Một bài báo
- B. Một bài văn chính luận
- C. Một văn bản hành chính
- D. Một văn bản nghệ thuật
“Bỗng chợt nhớ khi xưa còn bé, với những quyển sách giấu trong áo, tôi có thể đọc sách khi chờ mẹ về, lúc nấu nồi cơm, lúc thả thẩn trong vườn, vắt vẻo trên cây, lúc chăn trâu, lúc chờ xe bus... Hay hình ảnh những cổng đền Nhật nhắc nhở mọi người một quyển sách trên tay lúc ngồi chờ tàu xe, xem hát, v.v... càng khiến chúng ta thêm yêu mến và khâm phục. Ngày nay, hình ảnh ấy đã bớt đi nhiều, thay vào đó là cái máy tính hay cái điện thoại di động. Song sách vẫn luôn cần thiết, không thể thiếu trong cuộc sống phẳng hiện nay.”
(Trích “Suy nghĩ về đọc sách” - Trần Hoàng Vy, Báo Giáo dục & Thời đại, Thứ hai ngày 13.4.2015)
Đoạn văn trên được viết theo phương pháp lập luận nào?
- A. Diễn dịch
- B. Quy nạp
- C. Tổng hợp
- D. Phản biện
Đọc đoạn trích dưới đây và trả lời các câu hỏi 31 đến 35.
Sang bên ấy được hai hôm, Dung chạy về mẹ, than thở lướt sướt: “Ở với nói chưa được mấy câu thì hết chuyện. Chẳng lẽ con lại nói chuyện tình yêu với ông ngoại à? Bọn bạn không dám lại nhà chơi. Ông khó lắm. Con mở nhạc cũng ngại, con nấu cơm khét ông mắng cả buổi. Suốt ngày ông cứ lo tía tốt cho mấy chậu kiểng, mất con cá vàng. Con hỏi: ‘Ngoại chăm sóc hoài không chán sao?’. Ngoại nói: ‘Cây cũng có linh hồn. Con không tin, ghé tai vào nghe thử, có cây nào than buồn, có cây nào thèm nghe Michael Jackson đâu’.”
Mẹ cười:
- Con vì ông một chút, ông cũng vì con thôi, thử xem.
Dung ách lại lái xe về nhà ngoại, cậu đi để lại chiếc Chaly màu xanh, Dung dùng đi học.
Hồi sáng này, ông ngoại dắt xe ra đến cửa Dung hỏi:- Ngoại định đi đâu
- Ông lên quận một chút.
Dung ngẩn:- Thôi, ngoại già rồi, không nên lái xe, có đi, con chở ông đi.
Ông tỏ vẻ giận, quầy quả vào nhà. Ôi, người già sao mà khó đến vậy.
[...]
Thế nghĩa là có hai thế giới ở trong ngôi nhà. Thế giới của ông là mấy ông bạn già, là mấy chồng báo cũ, là cái radio đâu hồi còn đánh nhau, là trăm tư suy ngẫm, là mảnh sân hoa trái. Thế giới của Dung là tiếng nhạc gào thét xập xình, là sắc màu xanh đỏ, là quả đất như nằm gọn trong bàn tay. Sáng nó dậy thật sớm để nấu cơm, sau đó đi học, chiều lại học, buổi tối nó vù xe đến bạn chơi hoặc về nhà nghe mấy đứa em cãi nhau om tỏi.
Hai thế giới vừa giáp mặt vừa hòa tan nhau.(Truyện ngắn “Ông ngoại” - Nguyễn Ngọc Tư)
Câu 31: Đoạn văn thể hiện phong cách ngôn ngữ nào chủ yếu?
- A. Ngôn ngữ nghệ thuật
- B. Ngôn ngữ khoa học
- C. Ngôn ngữ hành chính
- D. Ngôn ngữ sinh hoạt
- A. Câu dài, phức tạp
- B. Câu ngắn, đơn giản
- C. Câu hỏi và câu cảm thán
- D. Câu tường thuật
- A. Vui vẻ và hào hứng
- B. Buồn chán và khó chịu
- C. Thoải mái và thư giãn
- D. Đang trong tâm trạng vui tươi
- A. “Con hỏi: Ngoại chăm sóc hoài không chán sao?”
- B. “Buồn muốn chết.”
- C. “Cây cũng có linh hồn.”
- D. “Con mở nhạc cũng ngại.”
- A. Sự khác biệt giữa thế hệ trẻ và người già
- B. Mối quan hệ giữa Dung và ông ngoại
- C. Sự phát triển của cây cối trong vườn
- D. Cảm xúc của Dung về việc học
Đọc đoạn trích dưới đây và trả lời các câu hỏi 36 đến 40
Ngày mai, ngày mai khi thành phố lên đèn
Tàu anh buông neo dưới chùm sao xa lắc
Thăm thẳm nước trời, nhưng anh không cô độc
Biển một bên và em một bên.Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên
Bão thổi chưa ngừng trong những vành tang trắng
Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng
Biển một bên và em một bên.Vòm trời kia có thể sẽ không em
Không hiểu nữa. Chỉ còn anh với có
Cho dù thế thì anh vẫn nhớ
Biển một bên và em một bên.
Câu 36: Nhân vật “anh” trong đoạn thơ có thể là hình ảnh của
- A. Một người lính đứng gác trên đảo
- B. Một người khách du lịch
- C. Một ngư dân đánh cá
- D. Một người bộ hành giữa thành phố
- A. Có, vì đây là khung cảnh biển về đêm phản chiếu ánh sáng của những vì sao
- B. Có, vì đây là hình ảnh thực tế của con tàu buông neo khi trời tối, gợi sự bình yên
- C. Không, vì “chùm sao xa lắc” là cách ẩn dụ nói về sự xa xăm, không có cơ sở thực tế
- D. Không, vì đây là hình ảnh mang tính biểu tượng, thể hiện mối liên kết giữa con người và vũ trụ
- A. Đảo không có người sinh sống
- B. Đảo vắng vẻ, ít người qua lại
- C. Đảo không có cây cối
- D. Đảo không có sự sống
- A. Tạo cảm giác liền mạch, sôi nổi
- B. Nhấn mạnh sự rời rạc, tách biệt của các hình ảnh
- C. Làm cho không gian trở nên căng thẳng
- D. Khắc họa nhịp điệu đều đặn, chậm rãi của cảnh vật
- A. Điệp ngữ cách quãng
- B. Điệp ngữ vòng
- C. Điệp cấu trúc
- D. Điệp ngữ nối tiếp
Enrico, hãy nhớ điều này: mỗi khi con gặp một cụ già, một kẻ khó, một người đàn bà đang bế con, một người què chống nạng, một người đang còng lưng gánh nặng, một gia đình đang tang tóc, con đều phải nhường bước cung kính. Chúng ta phải kính trọng: tuổi già, nỗi khổ, tình mẹ con, kẻ tật nguyền, sự vất vả và cái chết
(…) Con không được nhạo báng ai hết, đừng chen lấn ai hết, đừng la hét, phải tôn trọng trật tự của đường phố! Trình độ giáo dục của một dân tộc có thể đánh giá qua thái độ của con người trên đường phố. Ở đâu mà con thấy cành thô lỗ diễn ra ngoài đường phố thì con chắc chắn sẽ thấy cảnh thô lỗ diễn ra trong các gia đình vậy.
(Theo Edmondo De Amicis, *Những tấm lòng cao cả*, NXB Văn học, Hà Nội, 2002)
Phương thức biểu đạt chính trong đoạn văn là gì?
- A. Miêu tả
- B. Tự sự
- C. Biểu cảm
- D. Nghị luận
Các từ “trăm”, “vạn”, “ngàn” trong đoạn thơ "Mũi Cà Mau" của Xuân Diệu có thể là từ loại gì?“Mũi Cà Mau: mầm đất tươi non
Mấy trăm đời lấn luôn ra biển;
Phù sa vạn dặm tới đây tuôn,
Đứng lại; và chân người bước đến.
Tổ quốc tôi như một con tàu,
Mũi thuyền ta đó - mũi Cà Mau.
Những dòng sông rộng hơn ngàn thước.
Trùng điệp một màu xanh lá đước.(Mũi Cà Mau - Xuân Diệu, 10-1960)
- A. Danh từ
- B. Lượng từ
- C. Tính từ
- D. Số từ
“Lại như quãng mặt ghềnh Hát Loóng, dài hàng cây số nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió, cuồn cuộn luồng gió gùn ghè suốt năm như lúc nào cũng đòi nợ xuýt bất cứ người lái đò Sông Đà nào tóm được qua đấy. Quãng này mà khinh suất tay lái thì cũng dễ lật ngửa bụng thuyền ra”.
(Trích: *Người lái đò Sông Đà*, Nguyễn Tuân)
Trong câu "Nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió", tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ gì?
- A. Nhân hóa
- B. So sánh
- C. Điệp từ
- D. Ẩn dụ
Thời gian qua kẽ tay
Làm khô những chiếc lá
Kỷ niệm trong tôi
Rơi những tiếng sỏi trong lòng giếng cạnRiêng những câu thơ còn xanh
Riêng những bài hát còn xanh
Và đôi mắt em như hai giếng nước.
- A.
Xuân Diệu Mão, 2.1987
Sự trôi chảy của thời gian làm thay đổi, lãng quên những điều gì nhưng lại không thể khuất phục những điều gì?
(Theo Văn Cao, cuộc đời và tác phẩm, NXB Văn học, 1996, tr.80) - B. Thời gian làm lãng quên kỷ niệm, nhưng không thể làm mất đi đôi mắt em
- C. Thời gian làm khô những chiếc lá, nhưng không thể làm những câu thơ, bài hát
- D. Thời gian làm khô những chiếc lá, làm mất đi kỷ niệm, nhưng không thể làm thay đổi đôi mắt em
- E. Thời gian làm mất đi tất cả mọi thứ, chỉ còn lại ký ức
Kiểu người đáng thương nhất trong đời là người luôn than vãn với bất cứ điều gì không vừa ý. Chơi với người mắc bệnh than cũng là một thử thách sự kiên nhẫn và chịu đựng của bạn, và tôi cá rằng rất khó khăn để bên lâu. Than vãn là căn bệnh nguy hiểm và nan y, nó truyền nhiễm và hủy hoại mọi người, mọi việc ở không gian thời gian mà nó chạm vào, bởi năng lượng tiêu cực và buồn bã ấy sẽ làm cạn sinh lực, kiệt niềm vui và khổ cả tình yêu trong cuộc sống mà bạn có thể đã dày công nuôi dưỡng.
(Trích *Một mai qua cơn mê*, Samson Phạm, Phụ nữ mới số 44-45, 7.8.2020)
Câu nào thể hiện quan điểm của tác giả về việc than vãn?
- A. Than vãn là cách để giải tỏa cảm xúc và làm nhẹ lòng
- B. Than vãn có thể giúp con người đối mặt với khó khăn
- C. Than vãn là một thói quen xấu và gây hại cho người khác
- D. Than vãn là cách để người ta tìm ra giải pháp cho vấn đề
Đọc đoạn trích dưới đây và trả lời các câu hỏi 46 đến 50.
“Đệ nhất kì quan Phong Nha” nằm trong một quần thể hang động thuộc khối núi đá vôi Kẻ Bàng ở miền tây Quảng Bình. Có thể tới Phong Nha rất dễ dàng bằng hai con đường: đường thủy ngược dòng sông Gianh đến đoạn sông Gianh gặp sông Son rồi cứ theo sông Son mà vào. Đường bộ đi theo tỉnh lộ số 2 đến bến sông Son (đường dài chừng 20 cây số). Từ bến sông này đi thuyền máy độ ba mươi phút là tới cửa hang Phong Nha. Sông mang tiếng là “Son” nhưng nước lại một màu xanh thẳm và rất trong. Ngồi trên thuyền chạy ngược sông, nhìn ra hai bên bờ, ta thấy những khối núi đá vôi trùng điệp, những xóm làng, nương ngô, bãi mía nằm rải rác.
Phong Nha gồm hai bộ phận: Động khô và Động nước. Động khô ở độ cao 200m, theo các nhà địa lí học, thuở xưa vốn là một dòng sông ngầm, nay đã kiệt nước, chỉ còn những vòm đá trắng vẫn nhũ và vô số cột đá màu xanh ngọc bích óng ánh.
Trái với Động khô, Động nước hiện thời vẫn đang có một con sông dài chảy suốt ngày đêm… Sông khá sâu và nước rất trong. Hấp dẫn và được khách du lịch lui tới nhiều nhất chính là Động nước.
Vào Động nước phải đi bằng thuyền và mang theo đèn đuốc, bởi càng đi sâu vào trong thì hang càng tối. Hiện nay, ở một số nơi trong hang đã mắc điện nhưng muốn đi suốt 1500m hang vẫn cần tới đuốc, đèn.
(Trần Hoàng, Sổ tay địa danh du lịch các tỉnh Trung Trung Bộ, NXB Giáo dục, 1998)
Câu 46: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích là gì?
- A. Tự sự
- B. Miêu tả
- C. Biểu cảm
- D. Thuyết minh
- A. Miền đông Quảng Bình
- B. Miền tây Quảng Bình
- C. Miền bắc Quảng Bình
- D. Miền nam Quảng Bình
- A. Quần thể hang động Phong Nha nằm trong khối núi đá vôi Kẻ Bàng
- B. Khách du lịch cần mang đèn đuốc khi vào Động nước
- C. Sông Son có màu xanh thẳm và nước rất trong
- D. Hệ thống động Phong Nha có một con sông ngầm nối liền Động khô và Động nước
- A. Để tạo sự tương phản giữa tên gọi và thực tế
- B. Để làm nổi bật vẻ đẹp độc đáo của sông Son
- C. Để khơi gợi sự tò mò về dòng sông
- D. Để nhấn mạnh sự thay đổi của màu nước sông theo thời gian
- A. Tạo ra hứng thú cho việc khám phá các hang động mới
- B. Cung cấp thông tin để phát triển các tuyến du lịch
- C. Nâng cao nhận thức về việc bảo tồn và quảng bá di sản thiên nhiên của Việt Nam
- D. Khuyến khích xây dựng nhiều khu du lịch hiện đại hơn
