- A. Thư thả
- B. Rỗi rãi
- C. Rảnh rỗi
- D. An nhiên
- A. Khó khăn
- B. Gian khổ
- C. Thách thức
- D. Éo le
- A. Ráo riết
- B. Rì rào
- C. Rào rào
- D. Róc rách
- A. Nước non
- B. Tổ quốc
- C. giang san
- D. sơn thuỷ
- A. Cỏ cây
- B. Hoa lá
- C. Sơn lâm
- D. Thảo mộc
________ không chỉ đẹp mà còn góp phần tạo nên bản sắc của mỗi ngôi trường.
- A. Y phục
- B. Trang phục
- C. Đồng phục
- D. Quân phục
Không gian yên tĩnh bỗng bừng lên những ________ của dàn hoà tấu.
- A. tiếng kêu
- B. âm thanh
- C. âm vực
- D. cao độ
Bài thơ Thượng vợ của Tú Xương ________ kết tinh giá trị đặc sắc của thơ Nôm Đường Luật ________ in đậm dấu ấn sáng tạo của tác giả.
- A. vừa - vừa
- B. vừa - và
- C. đã - nên
- D. đã - cùng
Lịch sử là một ________ trong nhà trường nước ta, cũng như ở bất cứ nền giáo dục nào trên thế giới.
- A. thành tố
- B. bộ phận
- C. môn học
- D. tiết học
Mỗi cá nhân bao giờ cũng có ________ với cộng đồng, đất nước.
- A. mối giao hảo
- B. mối làm ăn
- C. mối tình
- D. mối quan hệ
Con người thời đại nào, quốc gia cũng cần biết yêu đất nước mình, biết thể hiện tình cảm với quê hương, xứ sở.
- A. quốc gia
- B. đất nước
- C. thể hiện
- D. xứ sở
Việc thiếu hiểu biết về lịch sử ảnh hưởng tiêu cực đến nhân quyền của mỗi cá nhân.
- A. việc thiếu hiểu biết
- B. tiêu cực
- C. ảnh hưởng
- D. nhân quyền
Tiểu thuyết và truyện ngắn trong thời đại này đều có những thành tựu đáng ghi lại.
- A. và
- B. ghi lại
- C. thành tựu
- D. thời đại
Các nghệ sĩ lãng mạn chủ nghĩa lấy cái ta chủ quan của mình làm trung tâm khi sáng tác.
- A. trung tâm
- B. lãng mạn chủ nghĩa
- C. cái ta
- D. sáng tác
Có thể nói, từ đầu thế kỉ XX đến nay, nền văn học Việt Nam hiện đại sẽ sáng tạo được không ít các tác phẩm với tầm vóc tư tưởng lớn.
- A. Có thể nói
- B. nền văn học
- C. sẽ sáng tạo
- D. tầm vóc tư tưởng lớn
Đọc đoạn trích dưới đây và trả lời các câu hỏi 16 đến 20
Quẩy gánh qua đồng ruộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông.
Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng tre ngắt lá tre ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại.
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
“Đôi ta yêu nhau, đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta sẽ lấy nhau khi goá bụa về già.”
(Trích Tiễn dặn người yêu, truyện thơ dân tộc Thái, Mạc Phi dịch)
Câu 16: Đối tượng bày tỏ cảm xúc trong đoạn trích là ai?
- A. Nhân vật xưng “anh”
- B. Nhân vật người con gái
- C. Cảnh vật thiên nhiên
- D. Không xuất hiện
- A. Điệp từ
- B. Điệp ngữ
- C. Đảo ngữ
- D. Ẩn dụ
- A. Cô gái cùng người mình yêu đi tiễn tới hôn nhân
- B. Cô gái thất vọng vì không được người mình yêu - nhân vật xưng “anh” hồi đáp tình cảm nên đã đi lấy chồng
- C. Cô gái đã có chồng nhưng lại nảy sinh tình cảm với nhân vật xưng “anh”
- D. Cô gái và người mình yêu - nhân vật xưng “anh” phải chia cách do cô bị ép gả
- A. Có sự xuất hiện của câu chuyện lứa đôi
- B. Có sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa phương thức tự sự và biểu cảm
- C. Phản ánh đậm nét những đặc trưng văn hóa của dân tộc Thái
- D. Sử dụng thuần thục bút pháp tả cảnh ngụ tình
- A. Nhấn mạnh lời hứa tình yêu là bất biến
- B. Nhấn mạnh vào thời gian xa cách đằng đẵng
- C. Tô đậm nỗi đau chia ly của đôi lứa
- D. Tố cáo những hủ tục đã khiến lứa đôi phải chia cách
Đọc đoạn trích dưới đây và trả lời các câu hỏi 21 đến 25
Ông đàn anh vừa rồi nhìn vào thằng Mới:
Vậy thì phải làm hai mươi ba cỗ, tấm cỗ kiến tại, một cỗ chứa, một cỗ cho mày, còn mười ba cỗ làm phần.
Câu nói của ông ấy khiến tôi hết sức ngạc nhiên. Một con gà và bấy nhiêu xôi mà làm đến mấy chục cỗ, thì làm ra sao? Chắc là còn có món gì khác nữa.
Tôi nghĩ như thế. Nhưng mà không. Chẳng có chi hết. Người nhà chỉ bưng lên thêm hai thúng bát đĩa, một con dao, một cái thớt, một liễn nước mắm và hai chồng mắm. Thằng Mới lề mề bưng mâm xôi gà ra thềm. Hắn nhấc con gà sang chiếc mâm khác, rồi chữa cỗ xôi hình tròn ra hình vuông. Ôi lạ! Con gà làm được hơn hai chục cỗ, thật là một kỳ công! [...]
Vừa nói, hắn vừa vơ sang thúng đĩa lấy đủ chục chiếc, bày la liệt trên mặt thềm. Thằng nhỏ đã xách lò đến chiếc thớt mời nguyên, sắc gỗ nghiến còn đỏ dòng dọc. Nhanh nhảu, hắn sờ ngón tay vào lưỡi con dao, xem có bén không. Và hắn lật cái trôn bát liếc luôn ba lượt thật mạnh. Bấy giờ mới giở đến bộ lòng gà. Mề, gan, tim, phổi, các thứ đều được thái riêng và được bày riêng vào một góc đĩa. Tuy nó mới chỉ một dúm cỏn con, nhưng trong mười đĩa không đĩa nào thiếu một thứ nào. [...]Làng Vân cười và hỏi tôi:
Anh đã chịu nghệ băm thịt gà của ông Mới làng tôi chưa? Nhà hắn ba đời làm cái nghề ấy, thì mới thạo được như thế. Người khác dễ ai làm nổi!
Tôi chịu lắm. Và tôi muốn dâng cho ông Mới ấy cái chức nghệ sĩ.
(Theo Ngô Tất Tố, trích Việc làng)
Câu 21: Nội dung chính của đoạn trích là gì?
- A. Miêu tả lại cảnh tiệc làng
- B. Tái hiện lại cảnh chặt thịt gà
- C. Chuyện tầm sư của những người bạn cũ
- D. Hành trình về thăm quê của tác giả
- A. Câu rút gọn
- B. Câu đặc biệt
- C. Câu tồn tại
- D. Câu đơn
- A. Cách người làng tụ tập ăn cỗ chung
- B. Cách phân chia mâm cỗ theo vai vế
- C. Khả năng tiếp đãi khách của gia chủ
- D. Yêu cầu chia con gà thành các mâm cỗ
- A. Vô cùng chi tiết
- B. Không quá chú tâm
- C. Mô tả khái quát
- D. Không mô tả
- A. Ngợi ca
- B. Tôn trọng
- C. Châm biếm
- D. Cảm giận
Đọc bài thơ sau và trả lời câu hỏi từ 26 đến 30
bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
nên chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu
những lăng tẩm như hoàng hôn ghì lại ngày quên lãng
mặt trời vàng và mắt em nâuxin chào Huế một lần anh đến
để ngàn lần anh nhớ hư vô
em rất thực nắng thì mờ ảo
xin đừng lầm em với cổ đồáo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền
nón rất Huế mà đời không phải thế
mặt trời lên từ phía nón em nghiêngnhịp cầu cong và con đường thẳng
một đời anh đi mãi chẳng về đâu
con sông dùng dằng con sông không chảy
sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu(Tạm biệt Huế, Thu Bồn)
Câu 26: Phương thức biểu đạt chính trong bài thơ là gì?
- A. Miêu tả
- B. Tự sự
- C. Nghị luận
- D. Biểu cảm
- A. Tràng Tiền
- B. Dòng sông Hương
- C. Cố đô Huế
- D. Phố cổ Hội An
- A. > Con sông dùng dằng con sông không chảy
- B. > Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu
- C. Biện pháp tu từ nhân hóa
- D. Biện pháp tu từ điệp từ
- E. Biện pháp tu từ hoán dụ
- F. Biện pháp tu từ so sánh
- A. Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền
- B. Anh trở về hóa đá phía bên kia
- C. Nhịp cầu cong và con đường thẳng
- D. Nón rất Huế nhưng đời không phải thế
- A. Dòng sông trong “Tạm biệt Huế” quyến luyến, gợi cảm xúc sâu sắc và gắn bó, còn dòng sông trong “Đây thôn Vĩ Dạ” mang nỗi buồn u uất, cô đơn
- B. Dòng sông trong “Tạm biệt Huế” gợi cảm giác chia ly, xa cách, còn dòng sông trong Đây thôn Vĩ Dạ thể hiện sự yên bình và lãng mạn
- C. Dòng sông trong “Tạm biệt Huế” buồn bã, còn dòng sông trong Đây thôn Vĩ Dạ mang nỗi buồn u uất, cô đơn
- D. Dòng sông trong “Tạm biệt Huế” tượng trưng cho nỗi buồn chia xa, còn dòng sông trong Đây thôn Vĩ Dạ thể hiện sự chuyển động mạnh mẽ và đầy sức sống
Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi từ câu 31 đến 35
Để trưởng thành, tất cả chúng ta đều phải trải qua hai cuộc đấu tranh: một cuộc đấu tranh bên ngoài và một cuộc đấu tranh ngay trong tâm trí mỗi người. Nhưng cuộc đấu tranh quan trọng nhất và có ý nghĩa nhất chính là cuộc đấu tranh diễn ra ngay trong tâm hồn mỗi người. Đó là cuộc đấu tranh chống lại những thói quen không lành mạnh, những cơn nóng giận sắp bùng phát, những lời gian dối chực trào, những phán xét thiếu cơ sở và cả những căn bệnh hiểm nghèo... Những cuộc đấu tranh như thế diễn ra liên tục và thật sự rất gian khó, nhưng lại là điều kiện giúp bạn nhận ra cảnh giới cao nhất của mình.
Hãy luôn cẩn trọng và can đảm. Hãy tiếp thu ý kiến những người xung quanh nhưng đừng để họ chi phối quá nhiều đến cuộc đời bạn. Hãy giải quyết những bất đồng trong khả năng của mình nhưng đừng quên đấu tranh đến cùng để hoàn thành mục tiêu đề ra. Đừng để bóng đen của nỗi lo sợ bao trùm đến cuộc sống của bạn.
Bạn phải hiểu rằng, dù có thất bại hay lầm lỡ đến mấy chăng nữa thì bạn cũng đã học hỏi được điều gì đó bổ ích cho mình. Vì vậy, hãy tin tưởng vào con đường mình đang đi và vững vàng trong cuộc đấu tranh vì những mục tiêu cao cả.
Với sự hi sinh, lòng kiên trì, quyết tâm nỗ lực không mệt mỏi và tính tự chủ của mình, nhất định bạn sẽ thành công. Bạn chính là người làm chủ số phận của mình...”
(Trích Đánh thức khát vọng, nhiều tác giả, First News tổng hợp, NXB Hồng Đức, 2017, tr.67,78)
Câu 31: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là gì?
- A. Tự sự
- B. Nghị luận
- C. Miêu tả
- D. Thuyết minh
- A. Sử dụng từ ngữ rõ ràng, mạch lạc
- B. Đưa ra các luận điểm cá nhân và lý luận chặt chẽ
- C. Sử dụng hình ảnh và phép tu từ hợp lý
- D. Thể hiện quan điểm mạnh mẽ và lôi cuốn
- A. Câu rút gọn
- B. Câu cầu khiến
- C. Câu khẳng định
- D. Câu đặc biệt
- A. Cuộc đấu tranh quan trọng nhất là cuộc đấu tranh bên trong tâm hồn mỗi người
- B. Bạn cần giữ vững niềm tin vào con đường mình đang đi để vượt qua nỗi sợ hãi và đạt đến thành công
- C. Thành công phụ thuộc vào sự kiên trì và quyết tâm của mỗi người, nhưng đôi khi cần phải từ bỏ mục tiêu không phù hợp
- D. Thất bại mang đến những bài học bổ ích, giúp bạn trưởng thành và tiếp tục tiến bước trên con đường của mình
“Để trưởng thành, tất cả chúng ta đều phải trải qua hai cuộc đấu tranh: một cuộc đấu tranh bên ngoài và một cuộc đấu tranh ngay trong tâm trí mỗi người. Nhưng cuộc đấu tranh quan trọng nhất và có ý nghĩa nhất chính là cuộc đấu tranh diễn ra ngay trong tâm hồn mỗi người. Đó là cuộc đấu tranh chống lại những thói quen không lành mạnh, những cơn nóng giận sáp bùng phát, những lời gian dối chực trào, những phán xét thiếu cơ sở và cả những căn bệnh hiểm nghèo…”
Chủ đề chính của đoạn trích sau là gì?
- A. Cuộc đấu tranh giữa cái thiện và cái ác
- B. Cuộc đấu tranh nội tâm và sự trưởng thành của con người
- C. Tầm quan trọng của việc chiến thắng những khó khăn trong cuộc sống
- D. Ý nghĩa của sự kiên trì và quyết tâm trong cuộc sống
Rất nhiều nghệ sĩ đương thời có chung tham vọng ấy với Massys. Chẳng hạn, có thể kể tới tác phẩm được in trên maiolica (một loại đồ gốm tráng men thiếc của Ý), có tên gọi Bức tượng bán thân của một bà già (Bust of an Old Woman, được vẽ vào khoảng 1490-1501); hay bức tượng trông hệt sức đáng sợ Phù thủy cưỡi ngược lưng dê (Witching Riding Backward on a Goat) của Albrecht Dürer (1498-1500). Các tác phẩm ấy, nói như Capron, tiết lộ một điều rằng, đối với nhiều nghệ sĩ Phục hưng, “những người phụ nữ lớn tuổi đã đem đến một không gian để thể nghiệm và chơi đùa mà việc miêu tả vẻ đẹp theo những nguyên tắc thông thường và khắc họa cơ thể theo lối chuẩn mực không cho phép”.
Theo đoạn trích, các tác phẩm nghệ thuật của nhiều nghệ sĩ Phục hưng đã thể hiện điều gì?
- A. Việc miêu tả cơ thể con người theo chuẩn mực vẻ đẹp cổ điển
- B. Sự thể nghiệm và chơi đùa với hình ảnh những người phụ nữ lớn tuổi
- C. Sự tập trung vào việc khắc họa vẻ đẹp trẻ trung và chuẩn mực
- D. Sự miêu tả phụ nữ với tính cách huyền bí và vẻ đẹp ma mị
Một địa điểm khác biệt nhiều khách nhắc đến nhất trong danh sách này là Philippines. Thủ đô Manila được khách ca ngợi người dân thân thiện nhưng “cố gắng băng qua những con đường lớn không có vạch sang đường dành cho người đi bộ thực sự liều mạng”. Du khách cho rằng băng qua đường ở Philippines giống môn thể thao mạo hiểm và họ thường phải bắt taxi hoặc mất nhiều thời gian để sang đường.
Đoạn trích trên được trích ra từ loại văn bản nào?
- A. Một bài báo
- B. Một bài văn chính luận
- C. Một văn bản hành chính
- D. Một văn bản nghệ thuật
Cửa sổ mọi nhà đều sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay. Chà là đêm giao thừa mà ! Em tưởng nhớ lại năm xưa, khi bà nội hiền hậu của em còn sống, em cũng được đón giao thừa ở nhà. Nhưng than ôi, tất cả đã đến cướp bà em đi mất, gia sản tiêu tán và gia đình em đã phải lìa ngôi nhà xinh xắn có dây trường xuân leo quanh, nơi em đã sống những ngày đầm ấm, để đến chui rúc trong một xó tối tăm, luôn luôn nghe những lời mắng nhiếc, chửi rủa. (Truyện cổ tích “Cô bé bán diêm”)
Câu văn “Chà là đêm giao thừa mà!” trong đoạn trích trên thuộc loại câu gì?
- A. Câu nghi vấn
- B. Câu đặc biệt
- C. Câu cảm thán
- D. Câu khẳng định
Bản năng mạnh mẽ nhất của con người là học kỹ năng sống để tự tồn tại. Vừa lọt lòng mẹ, chúng ta khóc oe oe đòi sữa, vì “con khóc mẹ mới cho bú”. Không ai dạy cả. Rồi ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi... Rồi nhảy cù nhảy đầu tiên. Ngã cú ngã đầu tiên ... Cha mẹ đừng quanh vỗ tay cổ vũ, khen ngợi. Nhưng chính chúng ta, đủ bé nhỏ mong manh như vậy, khi mới vài tháng tuổi đã tự mình làm nên những kỳ tích.
(Nếu biết trăm năm là hữu hạn, Phạm Lữ Ân, NXB Hội nhà văn, 2018)
Đoạn trích cho thấy điều gì về bản năng của con người?
- A. Con người hoàn toàn phụ thuộc vào giáo dục
- B. Con người có khả năng tự học hỏi và phát triển
- C. Con người chỉ phát triển khi được hỗ trợ từ cha mẹ
- D. Con người không có khả năng tự tồn tại khi mới sinh
“En-ri-cô con ơi! Việc học đối với con hình như khó nhọc, mẹ con nói phải đấy. Cha chưa bao giờ trông thấy con đi học với cái dáng quả quyết và nét mặt hớn hở như cha mong muốn! Con thử tưởng tượng nếu con ngồi không ở nhà thì ngày giờ của con sẽ trôi trải biết là dường nào! Cha chắc chỉ trong vòng một tuần lễ là con lại muốn trở lại nhà trường. Con ơi! Hiện thời, không một đứa trẻ nào là không đi học. Con hãy nghĩ đến những người thợ làm lụng cặm cụi cả ngày, tối đến còn phải cắp sách đi học, những cô thiếu nữ suốt tuần lễ bị giam giữ trong xưởng, chủ nhật đến cũng ríu nhau đi học, những binh lính hết giờ luyện tập cũng đem ra học, viết. Cho đến những trẻ mù, trẻ câm, chúng cũng đều học cả.
… Có lên! Tên lính nhỏ trong đoàn quân lao kia! Có lên! Con ơi! Lấy sách vở làm khí giới, lấy lớp học làm quân đội, lấy thế giới làm bãi chiến trường, coi sự ngu dốt là cừu địch và lấy sự văn minh của nhân loại làm cuộc khải hoàn, coi sự phát triển luân luôn và chớ hề làm tên lính hèn nhát”.
(Trích “Những tấm lòng cao cả”, Ét-môn-đô-đơ A-mi-xi, Dịch giả: Hoàng Thiếu Sơn)
Cụm từ “tên lính nhỏ” trong đoạn trích trên chỉ ai?
- A. Một người lính trong quân đội
- B. En-ri-cô
- C. Một học sinh yếu kém
- D. Một đứa trẻ mồ côi
Đọc đoạn thơ sau và trả lời câu hỏi bên dưới
Con đường nhỏ nhỏ gió xiêu xiêu,
Lá lá cành hoang nắng trở chiều.
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn,
Lần đầu rung động nỗi thương yêu.
(“Thơ duyên” - Xuân Diệu)
Câu 41: Từ “Lá lá” thuộc từ loại nào?
- A. Danh từ
- B. Động từ
- C. Trạng từ
- D. Tính từ
Giời chớm hè. Cây cối um tùm. Cả làng thơm. Cây hoa lan nở trắng xoá. Hoa giẻ từng chùm mảnh dẻ. Hoa móng rồng bụ bẫm thơm như mùi mít chín ở góc vườn ông Tuyên. Ong vàng, ong vò vẽ, ong mật đánh lộn nhau để hút mật ở hoa. Chúng đuổi cả bướm. Bướm hiền lành bỏ chỗ lao xao. Từng đàn rủ nhau lặng lẽ bay đi.
Sớm. Chúng tôi tụ hội ở góc sân. Toàn chuyện trẻ em. Râm ran.
Các ... Các … Các …
Một con bồ các kêu váng lên. Cái con này bao giờ cũng vừa bay vừa kêu cứ như bị ai đuổi đánh. Chị Điệp nhanh nhảu:
– Bồ các là bác chim ri. Chim ri là dì sáo sậu. Sáo sậu là cậu sáo đen. Sáo đen là em tu hú. Tu hú lại là chú bồ các…
Thế thì ra dây mơ, rễ má thế nào mà chúng đều có họ với nhau. Họ của chúng đều hiền cả. Chúng đều mang vui đến cho giới đất.
Đoạn trích trên thuộc thể loại nào?
- A. Tuỳ bút
- B. Hồi ký
- C. Truyện ngắn
- D. Nhật ký
Đọc đoạn thơ sau và trả lời câu hỏi bên dưới:
Lắm cho tráng thấy nhân tiền
Cho người thấm thía bán thuyền biết tay
Nỗi lòng kín chẳng ai hay
Ngoài tai để mặc gió bay mái ngoài.
(Truyện Kiều - Nguyễn Du)
Câu 43: Có bao nhiêu thành ngữ được nhắc đến trong đoạn thơ trên
- A. 2 thành ngữ
- B. 3 thành ngữ
- C. 4 thành ngữ
- D. 5 thành ngữ
Là một trong số không nhiều các thành phố trên thế giới còn giữ được nhiều kiến trúc thời kỳ xây dựng xã hội chủ nghĩa (XHCN). Hà Nội có thể gìn giữ di sản này trong chiến lược xây dựng thương hiệu đô thị hay không?
(Tiền sĩ & Cuộc sống. (n.d.). Kiến trúc Hà Nội thời bao cấp: Một di sản bị quên lãng)
Câu văn trên bộc lộ sự băn khoăn của tác giả về điều gì?
- A. Khả năng bảo tồn di sản kiến trúc trong phát triển đô thị
- B. Sự cạnh tranh của kiến trúc hiện đại so với kiến trúc XHCN
- C. Giá trị của di sản văn hóa trong kinh tế đô thị
- D. Sự quan tâm của cộng đồng đối với di sản kiến trúc
Cặp mắt anh lại đang nhìn xói vào cái mặt tôi đang được bàn tay anh dần dần ra. Da mặt tôi cứ dầy lên. Tôi nhắm mắt, rồi mở mắt. Mỗi lúc mở mắt, tôi không thể nhìn đi đâu khác cặp mắt anh. Trời ơi, có lẽ tôi ngồi trên ghế cắt tóc ở cái quán này đã một nửa thế kỷ? Chốc nữa, sắp tới, anh sẽ làm gì tôi đây?
- Đồ đểu! trả, mày hãy nhìn coi, bà mẹ tao khóc đã lòa cả hai mắt kia! Bây giờ thì tấm hình tao đã được trưng trên các tạp chí hội họa của khắp các nước. Người ta đã trân trọng ghi tên mày bên dưới, bên cạnh mấy chữ: “Chân dung chiến sĩ giải phóng”. Thật là danh tiếng quá!
(Bức tranh - Nguyễn Minh Châu)
Câu “Đồ đểu! Trả, mày hãy nhìn coi, bà mẹ tao khóc đã lòa cả hai mắt kia!”
- A. Câu đơn
- B. Câu ghép
- C. Câu cảm thán
- D. Câu cầu khiến
Đọc đoạn trích sau và trả lời từ câu 46 đến 50.
Người mẹ rặt còm cõi và bốn đứa con gầy ốm, quây quần với nhau trong xó bếp. Trong gia đình này, năm mẹ con thường giống như một bọn dân hèn yếu cùng chung phận con sâu, cái kiến dưới cái ách một ông bạo chúa.
Thấy lũ con đứa nào cũng nhăn nhăn, ngây thơ, người mẹ thường đứt ruột. Cái biết thế nhưng chúng đói. Khi người ta đã đói mà lại ngửi thấy mùi thịt, thì bụng càng đói thêm. Thế mà bữa rượu của người bố với ba ông khách cứ kéo dài mãi. Nghĩ mà bực quá! Cái không chết được, chứ giá chết được thì chị chỉ thắt cổ mà chết đi cho rồi... Chị đố con:
Cố mà nhịn lúc nữa, các con ạ: Đợi trên nhà ăn xong, còn thừa thì ta ăn.
Rồi muốn cho chúng quên đi, chị sốc ra cho chúng xúm vào bắt chấy. Úi chà! Nhiều chấy quá! Chị việc rẽ một đám tóc ra là đủ thấy bỡn, nằm con bò lổm ngổm. Cái gái và cu nhớn, cu Nhỡ thì nhau bắt. Chúng cho cu Con mấy con chấy kềnh làm trâu. Mới đầu cái trò chơi ấy cũng hay hay. Nhưng chỉ một lúc là chúng chán. Thằng cu Con ra hiệu đình công trước. Nó lăn vào lòng mẹ, oằn oại vừa hu hị kêu:
Đói!... Bu ơi! Đói!...
Tức khắc những đứa kia cũng nhớ ra rằng chúng đói. Chúng không bắt chấy cho mẹ nữa. Chúng thở dài. Chúng nuốt bọt nhem nhép. Chúng thừ mặt ra. Chúng nằm ẹp xuống đất và lật áo lên để khoe cái bụng. Bụng đứa nào cũng gắn dính lưng.
Câu 46: Phong cách ngôn ngữ nào được sử dụng chủ yếu trong đoạn trích?
- A. Ngôn ngữ hành chính
- B. Ngôn ngữ nghệ thuật
- C. Ngôn ngữ khoa học
- D. Ngôn ngữ sinh hoạt
- A. So sánh
- B. Ẩn dụ
- C. Nói quá
- D. Hoán dụ
- A. Tham gia bữa rượu với ba ông khách
- B. Nhìn thấy con đói nhưng không mua gì cho chúng
- C. Cố tình bỏ đói các con
- D. Thể hiện sự quan tâm đến sức khỏe của các con
- A. Phê phán sự thờ ơ và thiếu trách nhiệm của người bố đối với gia đình
- B. Phản ánh mâu thuẫn giai cấp địa chủ và người nông dân
- C. Người nông dân phải chịu đựng nỗi đau của sự nghèo đói và sự vô tâm từ những người thân yêu
- D. Phê phán thói hư tật xấu của một bộ phận người nông dân
- A. Sự khắc nghiệt của cuộc sống
- B. Sự sống khốn cùng của người nông dân và bi kịch của cái đói
- C. Tình yêu thương và sự hy sinh trong gia đình giữa cái nghèo
- D. Những giá trị truyền thống và đạo đức trong gia đình nông thôn Việt Nam
